Bạn có để ý điều này không?
Người đứng bếp thì luôn chờ người ngồi ăn. Nhưng người ngồi ăn thì chưa chắc đã từng chờ người đứng bếp.
Người ngày nào cũng nấu, ăn gì cũng được, không kén không chọn. Chỉ cần cả nhà no bụng là họ thấy đủ rồi.
Còn người ngồi vào bàn thì khác. Hôm nay cơm hơi khô, canh hơi nhạt, món này mặn, món kia nhiều dầu. Lúc nào cũng có điều để chê.
Người nấu chỉ cần một ngày không vào bếp, lập tức có người hỏi "sao hôm nay không nấu cơm?". Nhưng người ăn chỉ cần một lần bước vào bếp nấu thay, cũng đủ khiến người nấu cảm động rất lâu.
Con người là vậy. Khi mình cứ cho đi mãi, dần dần trong mắt người khác, điều đó trở thành thói quen, thành nghĩa vụ, thành chuyện đương nhiên phải làm. Nhưng nếu một ngày mình dừng lại, người ta không nghĩ mình mệt, không nghĩ mình cần nghỉ. Người ta nghĩ mình "có vấn đề".
Thử tưởng tượng xem, bao nhiêu năm nay bạn nấu cơm cho cả nhà, ngày nào cũng vậy. Rồi một hôm bạn ra ngoài gặp bạn bè, về muộn một chút, cả nhà không có cơm sẵn. Có người không hỏi bạn có mệt không, mà lại hỏi "đi đâu giờ này mới về nấu cơm?". Nghe có quen không?
Nhớ kỹ một điều: không ai có nghĩa vụ phải phục vụ ai cả. Những gì bạn làm là vì yêu thương, không phải vì bổn phận bắt buộc. Chỉ là đôi khi người ta quen được chăm sóc quá rồi, nên quên mất phải biết ơn.
Đứng bếp đâu chỉ là nấu một bữa ăn. Đó là công đi chợ chọn từng mớ rau, là suy nghĩ hôm nay ăn gì cho đủ chất, là cân nhắc trái cây nào an toàn cho người thân mình ăn.
Người nấu cơm có thể ngại nói ra rằng mình mệt. Nhưng người ăn cơm, chỉ cần để ý một chút, một lời hỏi han, một món quà nhỏ thôi, cũng đã là một lời cảm ơn rất ấm lòng rồi.
Đôi khi điều người đứng bếp cần, không phải là có ai đó nấu thay mình một ngày. Mà chỉ là được nhìn nhận, được trân trọng, được hiểu rằng những gì mình làm không phải là nghĩa vụ, mà là yêu thương. Và yêu thương thì nên được đáp lại.
Bạn thấy có đúng không?